Vì sao giới khảo cổ tuyệt đối không chạm tay vào hai thứ ‘sặc sỡ’ trong mộ cổ?

Các nhà khảo cổ đều hiểu rằng khi khai quật các ngôi mộ cổ, nhất là những ngôi mộ có niên đại hàng nghìn năm, việc bảo vệ và bảo quản di vật văn hóa bên trong là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, không phải tất cả các cổ vật đều chịu được sự va chạm và tiếp xúc trực tiếp với không khí ngoài môi trường của mộ cổ mà không bị hư hại.

Một trong những điều cực kỳ đáng lưu ý đó là các loại cổ vật như trứng gà, bích họa và vải lụa – đều được coi là các di vật cực kỳ nhạy cảm. Chỉ cần một chút tiếp xúc hoặc va chạm nhẹ, chúng có thể chịu tổn thất nghiêm trọng và không thể phục hồi được.

Trong các ngôi mộ cổ, trứng gà thường được sử dụng để biểu thị các thói quen sinh hoạt hoặc tín ngưỡng của người chủ nhân mộ. Mặc dù có vẻ không mấy đặc biệt, nhưng các trứng gà này lại giữ một giá trị vô cùng quý báu đối với các nhà khảo cổ và nhà nghiên cứu. Chính vì vậy, khi phát hiện ra trứng gà trong một ngôi mộ cổ, việc bảo vệ chúng trở nên vô cùng cấp thiết.

Tuy nhiên, trứng gà thường rất dễ vỡ và bị hỏng khi tiếp xúc trực tiếp với không khí bên ngoài. Chỉ cần một chút va chạm hoặc áp lực nhẹ là đủ để khiến chúng nứt vỡ hoặc hỏng hoàn toàn. Vì vậy, các nhà khảo cổ thường không dám chạm tay vào trứng gà một khi chúng được phát hiện trong một ngôi mộ cổ.

Tương tự, bích họa và vải lụa cũng được xem là các di vật vô cùng quý báu trong nghiên cứu văn hóa và lịch sử. Những bức tranh và hoa văn trên bích họa thường mang lại thông tin quý giá về nghệ thuật, tín ngưỡng và cuộc sống của người xưa. Tuy nhiên, chúng cũng rất dễ bị hư hại do tác động của oxy hóa và sự thay đổi môi trường.

Vải lụa, mặc dù là một trong những sản phẩm quý hiếm nhất của thời cổ đại, nhưng cũng rất dễ bị phá hủy do tác động của ánh sáng, không khí và độ ẩm. Chỉ cần một chút tiếp xúc hoặc áp lực nhẹ cũng có thể khiến vải lụa mất đi vẻ đẹp và giá trị của nó.

Vì vậy, để bảo vệ những di vật văn hóa nhạy cảm này, các nhà khảo cổ thường áp dụng các biện pháp bảo quản và bảo vệ chuyên môn, bao gồm việc sử dụng công nghệ hình ảnh như chụp X quang và kiểm tra ADN, thay vì tiếp xúc trực tiếp. Điều này giúp giảm thiểu rủi ro tổn thất và duy trì tính nguyên vẹn của những di vật quý báu trong các ngôi mộ cổ.